kế hoạch theo đuổi vợ của dạ tiên sinh
Tác giả: Lộ Khả Khả. Thể loại: Ngôn Tình. Nguồn: diendanlequydon. Trạng thái: Full. Truyện Kế Hoạch Theo Đuổi Vợ Của Dạ Tiên Sinh xoay quanh nhân vật Dạ Bác Vũ, anh có một đặc điểm khác thường nhẹ với những người con trai khác là anh vô cảm với các cô gái.
Truyện online, Web truyện online đam mỹ, ngôn tình, tiên hiệp Truyện Kế Hoạch Theo Đuổi Vợ Của Dạ Tiên Sinh xoay quanh nhân vật Dạ Bác Vũ, anh có một đặc điểm khác thường nhẹ với những người con trai khác là anh vô cảm với các cô gái.Nhưng có một người làm anh có cảm xúc chính là cô em gái đó, con của bà mẹ kế nên hai người cũng chẳng có huyết thông gì với nhau cả.Sống chung một
Kế Hoạch Theo Đuổi Vợ Yêu là một bộ truyện ngôn tình hay kết hợp thể loại Hiện đại, Trùng sinh, Hệ thống. Truyện có những tình huống cẩu huyết - có ngọt. quyết tâm thay đổi cuộc sống của mình, nhưng, điều đầu tiên phải làm là… cải thiện bữa sáng!!!
H5 Ffcredit. Một tháng sau –Hạ Đậu Khấu ngồi trước bàn trong phòng mình, nhìn bồn hoa cúc ngoài cửa thở dài, nâng cái cốc màu hồng, uống một ngụm sôcôla mai Dạ Bác Vũ sẽ sang những hai năm!Cô tự nói với chính mình không nên để ý quá nhiều, nhưng trái tim dường như trống rỗng, làm cho cô không thể không thừa nhận một việc — từ khi ba ba mất, cô chuyển đến nhà họ Dạ, Dạ Bác Vũ ở trong lòng cô đã chiếm một vị trí quan giống như đà điểu nghĩ rằng nếu không nói mọi chuyện ra khỏi miệng, thì chuyện gì cũng sẽ không xảy Khấu — “Có thể vào không?” Ngoài cửa truyền đến tiếng Dạ Bác Vũ.“Có thể.” Hạ Đậu Khấu xoay người, trong tay vẫn đang cầm cốc sô cô la Bác Vũ mở cửa mà vào, quần áo anh luôn luôn chỉnh tề, lúc này lại mở toang hai nút áo sơ mi trước ngực, kiểu tóc được chải gọn gàng hàng ngày cũng có chút rối bù lên. Nhưng điều làm cho Hạ Đậu Khấu giật mình chính là vẻ cuồng loạn hiện rõ trong ánh mắt của anh. Trừ khi giận dữ, nếu không thần sắc của Dạ Bác Vũ chưa bao giờ thay Đậu Khấu buông cốc thủy tinh, mới đứng dậy liền nghe mùi rượu thoảng thoảng trên người anh.“Anh uống rượu?”“Bạn tôi mở tiệc tiễn biệt.” Anh đột nhiên vươn tay về phía cô.“Uống sôcôla không thể giải rượu .” Cô đưa cái cốc tới tay Bác Vũ đặt cốc thủy tinh màu hồng của cô lên bàn, cầm cổ tay cô, giọng khàn khàn “Tôi không có nói, sao cô biết tôi muốn uống sôcôla?”Miệng anh phà ra vị rượu làm đầu Hạ Đậu Khấu choáng váng, làn da nơi tay bị anh chạm giống như bị bỏng.“Tôi…… Chính là biết.” Cô không mở mắt, vụng trộm nói Bác Vũ nắm cằm cô kéo lên, nhìn thẳng vào đôi mắt đang khiếp sợ của mai anh sẽ rời khỏi, trong khi hai người vẫn như vậy, không đến nơi đến chốn giằng co qua lại, khiến anh uống quá mấy uống rượu càng nhiều, đầu anh càng tràn ngập bóng dáng của cô, đột nhiên anh cảm thấy không thể nào chịu được, nghĩ không ra rốt cuộc cô nghĩ gì trong đầu, cho nên bước chân anh nhịn không được đến trước cửa phòng cô.“Vậy em biết kế tiếp tôi muốn làm cái gì không?” Dạ Bác Vũ khàn khàn giọng Đậu Khấu lắc đầu, bất giác cắn Bác Vũ nắm chặt cổ tay cô, Hạ Đậu Khấu đứng không vững, còn không biết đã xảy ra chuyện gì, môi anh đã chạm lên môi cô. “Anh làm cái gì!” Tay cô vung lên tát anh một cái, dùng lực rất mạnh, làm cho toàn bộ thân mình cô đều nghiêng sang một bên, chạm phải cốc thủy tinh màu thủy tinh trong nháy mắt rớt xuống sàn, vỡ thành nhiều mảnh, sôcôla giống như máu tràng ra lênh láng trên sàn đá cẩm thạch màu sau lưng Hạ Đậu Khấu chợt lạnh, đờ đẫn nhìn những mảnh cốc nhỏ, cảm giác như chút mối liên hệ cuối cùng của mình và ba ba đã bị cắt Bác Vũ cũng ngây ngẩn cả người, anh nhìn những mảnh nhỏ, nhìn cô vẻ mặt như tan nát cõi lòng, tay anh nắm chặt thành quyền, hận không thể đấm mình một đấm.“Anh thực xin lỗi.” Dạ Bác Vũ nói.“Anh tránh ra!” Hạ Đậu Khấu khom người nhìn những mảnh nhỏ của cái cốc, chậm chạp không có cách nào để di chuyển người, cứ mong rằng cái cốc kia chưa hề vỡ.“Tôi tìm mua một cái cốc giống vậy cho em……” Anh vừa muốn di chuyển thân, thầm nghĩ bù lại chút gì đó.“Nhưng nó không phải là của ba ba mua cho tôi .” Cô lắc đầu, đột nhiên rất muốn òa khóc cốc vỡ, Dạ Bác Vũ muốn xuất ngoại, lại còn có, vừa rồi anh hôn cô là vì cái gì? mọi chuyện lộn xộn cả lên, làm cho Hạ Đậu Khấu dùng sức cắn mu bàn tay.“Đây là lỗi của tôi, muốn tôi đền bù cho em như thế nào cũng được.” Dạ Bác Vũ nói gấp, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng.“Vỡ, đã vỡ……” Hạ Đậu Khấu thì thào lẩm bẩm, bất ngờ một giọt nước từ hốc mắt chảy ra.“Kỷ niệm đương nhiên là vô giá, nhưng chúng cần phải hướng tới tương lai. Nếu em muốn sang Anh học, tôi nguyện ý chi trả học phí cùng chi phí ở Anh của em xem như đền bù .” Dạ Bác Vũ bật thốt lên nói. Hạ Đậu Khấu ngửa đầu nhìn khuôn mặt áy náy cùng lo lắng của anh, mày liễu nhíu lại, tâm lại hơi hơi rung động một chút.“Tôi đầu tư buôn bán ở công ty kiếm được không ít tiền lời, học phí của em với tôi mà nói là không đáng kể, đây là cách duy nhất cũng là tốt nhất tôi có thể bồi thường cho em. Tôi nghĩ, nếu em có thể học ngành em có hứng thú, về sau có thể gắn bó với công việc đó, cha em ở trên trời có linh thiêng cũng sẽ cảm thấy thật vui mừng.” Dạ Bác Vũ dùng khẩu khí khi làm việc để nói chuyện, dấu diếm một chút ít chột dạ trong thừa nhận anh có tư tâm, đề nghị này với anh mà nói, vẫn là chiếm tiện Đậu Khấu cúi đầu nhìn chiếc cốc vỡ, cắn cắn môi, trong đầu không ngừng đấu ba từng nói nếu anh có năng lực, anh sẽ dùng hết mọi cách giúp cô xuất ngoại. Với ba ba mà nói, con gái có thể xuất ngoại, cũng là một vinh quang. Bởi vậy, cô biết ba ba sẽ hy vọng cô sang Anh học đại học ……“Một cái cốc có thể đổi một chuyến xuất ngoại du học, tôi không thể lợi dụng chiếm tiện nghi được.” Cô lắc đầu nói.“Đó không phải một cái cốc bình thường, nếu có thể dùng tiền bù lại, tôi cũng sẽ an tâm. Cho nên, em đừng để tâm làm gì. Tuy rằng ngày mai tôi sẽ xuất ngoại, nhưng tôi có thể sắp xếp cho em trong một tháng tới cũng sẽ sang Anh cùng tôi.” Dạ Bác Vũ bình tĩnh nhìn vào mắt cô, trấn định như thể anh vừa mời cô ăn một bữa cơm Đậu Khấu nhìn anh, tuy rằng đề nghị của anh có chút không ổn, dễ khiến người khác cảm thấy khó chịu, nhưng kỳ thật lòng cô đã dao động. Huống hồ, cùng anh đi nước ngoài, cô sẽ không phải sợ điều gì……“Anh đi hỏi mẹ tôi, mẹ đồng ý tôi liền đồng ý.” Hạ Đậu Khấu nói.“Tôi biết rồi.” Dạ Bác Vũ gật đầu, cố gắng không biểu lộ quá nhiều vui sướng lên Chương nhất định sẽ đồng ý, bời vì Dạ Bác Vũ anh đã muốn làm chuyện gì, nhất định sẽ làm khom người thay cô nhặt những mảnh cốc vỡ, lại đi vào phòng tắm của cô, lấy khăn lau sàn. Sau đó, anh cầm cánh tay cô, muốn cô ngồi vào ghế dựa.“Anh muốn làm gì!” Hạ Đậu Khấu bỗng dưng cả kinh, trực giác đẩy anh ra, lùi ra sau cách xa Bác Vũ nhìn khuôn mặt phòng bị của cô, cảm thấy thật thất vọng đau khổ, chỉ ảo não tự trách mình vừa rồi xúc động hủy đi tín nhiệm của cô với anh trước đây.“Thật xin lỗi, vừa rồi uống hơi quá chén, không cẩn thận hôn em, tôi cam đoan về sau sẽ không uống rượu loạn tính nữa.” giọng anh khàn khàn Đậu Khấu muốn hỏi anh vì sao lại hôn cô, nhưng cô tự ép mình cúi mặt nhìn sàn phát hiện chính mình không muốn biết đáp án, nhất là tại thời điểm này, anh nói chuyện với mẹ về việc muốn gánh toàn bộ học phí của cô tại Anh. Nếu cô không động tâm với anh, cô có thể không thẹn với lương tâm khi đứng trước mặt mẹ.“Tôi nhận lời giải thích của anh, cũng hy vọng anh tuân thủ lời hứa đó, sau này không được uống rượu loạn tính nữa.” Hạ Đậu Khấu thấp giọng Bác Vũ nhìn khuôn mặt cô cúi xuống, lòng vì ánh mắt cô mà nát thành từng mảnh vụn. Bởi vì ngay cả hỏi cô cũng không hỏi anh vì sao lại hôn cô, điều đó có nghĩa rằng –Cô không hề quyến luyến anh ……***Ba năm sau, nước Anh–“Hạ Đậu Khấu, rời giường!”Dạ Bác Vũ ngồi bên mép giường, nhìn khuôn mặt cô ngủ say vừa đáng yêu vừa tao nước Anh, bởi vì vách tường không cách âm tốt như trước kia nên ba cái đồng hồ báo thức trong phòng cô luôn làm ầm ỹ đến anh, từ đó anh mới phát hiện cô có một vấn đề nhỏ, buổi sáng mỗi ngày dù có vài cái đồng hồ báo thức kêu inh ỏi cũng không gọi cô tỉnh đó, anh liền nhận nhiệm vụ gọi cô dậy mỗi buổi sáng..Ba năm trôi qua, Hạ Đậu Khấu dường như cao lên, dáng người cũng càng ngày càng giống một cô gái cuốn cả mọi người cho rằng cô là bạn gái của anh, chỉ có Hạ Đậu Khấu cô chậm hiểu không biết chuyện, cứ cùng anh đồng tiến đồng ra, tiếp tục gọi anh lag “Dạ tiên sinh”.Mỗi lần chỉ cần anh có ý nghĩ định tiến thêm một bước, ánh mắt nhìn thẳng cô, cô sẽ bỏ chạy còn nhanh hơn cả người cảm giác được sự kháng cự của cô, cũng sợ sẽ bị cô cự tuyệt thẳng, ngay cả cơ hội ở bên cạnh cô cũng không có. Vì thế, quan hệ của anh với cô cứ không đến nới đến chốn như vậy.“Hạ Đậu Khấu, rời giường!” đầu ngón tay Dạ Bác Vũ lướt qua khóe miệng, mơn trớn khuôn mặt cô, dáng vẻ yên bình, thần sắc bình cô nhíu lại, nhưng vẫn không chịu bật cười thành tiếng, thật thích bộ dạng khờ dại của cô khi ngủ, không lanh lợi như bình thường, cũng chỉ có anh mới thấy được diện mạo Bác Vũ đang cười, muốn cô rời giường sao? Hạ Đậu Khấu miễn cưỡng giơ tay lên, nhu nhu mắt, cố gắng mở một bên mắt.“Nếu không tỉnh lại, em sẽ không kịp ăn bữa sáng. Đừng nói em quên rồi chứ, buổi sáng này giáo sư nghệ thuật sẽ trao đồi về lịch sử Phương Đông với em đấy.” Dạ Bác Vũ trực tiếp nhắc nhỏ cô lý do cô nên rời khỏi giường.“A……” Ý thức bắt đầu tụ lại trong đầu Hạ Đậu Khấu, cô chậm rãi mở mắt.“Sớm.” Cô khàn giọng nói.“Sớm.” Dạ Bác Vũ đến đầu giường nơi đựng sô cô la làm thủ công, lấy một viên nhét vào miệng hòa tan, vị ngọt đắng lan tỏa trong miệng, ý thức của cô cũng nhanh chóng hồi phục.“Tỉnh?”“Ừm.” Cô chậm rãi gật Bác Vũ ở bên cạnh ôm lấy cô, Hạ Đậu Khấu nằm trong lòng anh, đầu óc tuy rằng thanh tỉnh, nhưng tứ chi vẫn là mơ mơ hồ lại, anh đã quen ôm cô như thế này bao lâu rồi như bắt đầu từ mùa đông lúc cô vừa tới nước Anh năm ấy, có một thời gian cô sinh bệnh nặng, bệnh nặng nên thể lực cô hoàn toàn suy giảm, vì không muốn thiếu khóa học, nên không còn cách nào khác quyết định ở lại đây ba năm cho đến khi nhận bằng tốt vậy, bắt đầu từ đó, mỗi ngày anh đều ôm cô rời giường như vậy, cho đến khi cô thanh tỉnh mới Đậu Khấu nhớ rõ lần đầu tiên cô không được tự nhiên muốn đào một cái lỗ chui xuống đất, không giống như anh thần thái bình thản, xem cô là sủng vật của anh, ngoài ngạc nhiên, trong lòng cô còn có tạp tự nói với chính mình, hành động của Dạ Bác Vũ chính là vì không muốn cô thiếu khóa, dù sao cũng là anh trả học phí cho cô, mà cô tuy rằng cố gắng hoàn thành chương trình học trong ba năm. Nhưng nước Anh giá cả đắt đỏ, vẫn làm cho cô run như cầy sấy. Ở nơi này, một phần ăn ở Mc Donalds cũng đã hơn hai trăm tệ*, cô ăn thật sự đau lòng a.[1 tệ = VNĐ =>> 200 tệ gần bằng 700k, tỷ giá năm 2014 nha, còn năm tác giả viết chắc rẻ hơn, cỡ 450k ==”]Cho dù Dạ Bác Vũ có năng lực sửa dở thành hay, đầu tư buôn bán trong tương lai kiếm được nhiều lời, mua nhà sản xuất phân phối cũng không là vấn đề, nhưng cô không muốn nợ anh nhiều như Đậu Khấu hoảng hốt, Dạ Bác Vũ đã mang cô vào phòng tắm.“Mười phút sau, hẹn gặp ngoài kia.” Dạ Bác Vũ rời khỏi phòng Đậu Khấu nháy mắt mấy cái, lúc này mới chậm rãi tỉnh táo rửa mặt chải đầu đơn giản, cột tóc dài thành đuôi ngựa, đánh một ít phấn, tô thêm một lớp son đó vào phòng thay một chiếc áo thun cùng quần bò, mặc thêm một chiếc áo khoác burberry mỏng màu vàng, trên tay còn cầm một khăn quàng cổ màu cà phê, soi gương thử xem quần áo đã chỉnh tề chưa, Hạ Đậu Khấu đột nhiên cười nhẹ ra Bác Vũ làm vỡ cái cốc thủy tinh màu hồng của cô, nhất định vô cùng hối áo trên người hiện tại đang mặc, hay đồ trang điểm trên mặt đang dùng, không có thứ gì không phải là Dạ Bác Vũ mua cho. Hơn nữa, tất cả đều là anh chủ động dẫn cô đi thực tế, ba năm trước khi cô đến Anh, thật không biết anh đến cửa hàng nào mà tìm được một chiếc cốc giống như đúc, trở thành quà nhập học của nhớ rõ lúc ấy mình ôm chiếc cốc trong lòng, dựa vào ngực anh, khóc thảm làm thấm ướt chiếc áo sơ mi hàng hiệu của Bác Vũ chăm sóc cô thật giống như ba ba cưng chiều con gái. Cô khiến anh động tình, thật không biết nên làm thế nào. May mắn, anh rất để ý không khí của “nhà”, mà cô cũng cảm nhận được điều ấy, nên đây là một chút ít điều mà cô có thể làm vì Đậu Khấu bước ra khỏi phòng, khi đi ngang qua phòng khách, cô liền nghĩ tới chuyện ra chợ mua hoa — Dạ Bác Vũ thích hoa cúc. A, còn thuận tiện đến cửa hàng thực phẩm, pho mát mozzarella anh thích vừa ăn hết ngày hôm đi vào bếp, Dạ Bác Vũ đang đứng ở bên tủ bếp nghe điện thoại.“Ngày mai nếu tăng đến mười hai vạn, giúp tôi bán đi một nửa trước ……”Dạ Bác Vũ liếc nhìn cô một cái, một tay rót cho cô một phần ba ly cà phê, bỏ thêm hai phần ba sữa, sau đó lấy bánh mì từ lò nướng, trực tiếp đưa đến miệng tháo khăn quàng cổ, nhận bánh mì, chậm rãi mì ăn được một nửa, thấy anh ngồi trở lại bàn ăn cầm bút viết, ly cà phê trong tay đã hết, cô đứng dậy giúp anh pha thêm một ly cà phê, thừa dịp anh nói chuyện không để ý liền uống một ngụm, sau đó mới đem ly đặt lên bàn. Sinh nhật anh năm ngoái, cô biết cái gì anh cũng không thiếu, liền giúp anh chuẩn bị một buổi tiệc sinh nhật thật lớn, làm bánh sinh nhật, lại lên phố giúp anh mua một cốc thủy tinh màu đen, giống cốc thủy tinh màu hồng của cô như đúc — cô biết anh thích nhà cửa đầy đủ tiện nghi, coi như giúp anh mua vài thứ Đậu Khấu nhìn anh mặc tây trang, biết hôm nay anh muốn đến công thật, năm trước Dạ Bác Vũ đã tốt nghiệp. Khả năng anh sẽ không trở lại Đại Loan làm cố vấn cho công tỷ của chú Dạ, mà sẽ cùng bạn mở một văn phòng ở Anh, anh nói muốn nghiên cứu học tập thị trường ở Anh, tích lũy kinh nghiệm các bậc tiền bối đi biết nguyên nhân chú Dạ không giục anh về nước, là vì biết Dạ Bác Vũ tự lực đầu tư kinh doanh sẽ kiếm được một khoản tương đương với gia tài của cả đời người. Chú Dạ hiểu con mình ưu tú, đương nhiên sẽ không nghi ngờ quyết định của Dạ Bác Đậu Khấu ăn xong bánh mì, nâng ly cà phê sữa Bác Vũ nghe điện thoại xong, buông di động, nhìn cô nói “Em còn nhớ người tên Jayson ăn cơm với chúng ta tuần trước không?”“Nhớ rõ.” Cô gật đầu.“Anh ta muốn hợp tác với anh, tìm một công ty mỹ phẩm cung cấp nguyên liệu ở Nhật, em thấy sao?”“Anh ta ứng xử rất nhanh, có vẻ rất lợi hại, nhưng mà, ánh mắt khi nói chuyện có vẻ không hợp, cười lên tướng mạo cũng có chút không cân xứng, uống rượu vào là bắt đầu nói nhiều, thật sự khó đảm bảo được……” Hạ Đậu Khấu thành thật nói ra cách nhìn người của mình được luyện ra khi làm việc ở quán ăn.“Anh cũng thấy như vậy, sẽ chú ý .” Dạ Bác Vũ gật đầu, uống một hơi hết ly cà Đậu Khấu cầm vài quả táo và chuối bỏ vào hộp cơm theo, dọn chén bát trên bàn bỏ vào máy rửa chén, cô rửa sạch, lại liếc qua bộ tây trang của anh — một bộ tây trang màu xanh lam tinh tế…… càng tôn lên bản lĩnh của đi vào phòng anh, lấy ra cà Bác Vũ ngồi ở tại chỗ, đợi cô đi Đậu Khấu đứng ở trước mặt anh, thành thạo giúp anh đeo cà vạt. Anh không có tính nhẫn nại lại còn yêu cầu hoàn mỹ, cà vạt chênh chếch một chút cũng khiến anh nhíu mày. Bởi vậy, công việc này liền do cô đảm giác được Dạ Bác Vũ nhìn cô, cô cúi mặt tự nhắc mình không được nghĩ lung Bác Vũ nhìn cô, phát hiện mình thật sự không hiểu cô —ánh mắt cô nhìn người rất chuẩn, sao lại không phát hiện ra tình cảm anh đối với cô?Hoặc là, cô không muốn nói toạc ra, sợ sẽ làm anh thương tâm?Nếu không có tình cảm với anh, sao lại có thể tình nguyện cùng anh đồng tiến đồng ra ba năm? Huống hồ, nhìn cô dịu dàng đeo caravat cho anh, anh không tin cô không có chút tình cảm nào với anh!Dạ Bác Vũ nhăn mày, nhưng vẫn không thể nào hiểu rõ vấn đề.“Tốt lắm.” Hạ Đậu Khấu lui về phía sau từng bước, vừa thấy anh nhíu mày băn khoăn, theo quán tính dùng ngón trỏ hươ hươ trước mắt anh. “Đúng rồi, Jennifer nhờ tôi hỏi anh, tuần sau là sinh nhật cô ấy, anh có thể đến dự hay không?”“Em đi không?”“Cuối tháng sẽ về Đài Loan, tôi muốn ở nhà sắp xếp đồ đạc.”“Ừ.” Dạ Bác Vũ gật đầu, cũng không nói tiếp, uống hết cà phê liền đứng dậy. “Có thể đi rồi chứ?”Hạ Đậu Khấu gật đầu, vẫn là muốn hỏi thêm.“Cho nên, anh không đi?”Dạ Bác Vũ liếc cô một cái.“Em không đi, tôi đi làm gì?”“Nhưng mà, Jennifer rất muốn anh tới, cô ấy hỏi rất nhiều lần rồi.”“Liên quan gì đến tôi!” Dạ Bác Vũ tức giận nói, đi đến mở cửa.“Anh đừng thô lỗ như vậy chứ.” Hạ Đậu Khấu theo sát phía sau anh, vừa mở cửa, liền bị gió đông lạnh bên ngoài thổi cho rùng mình một cái.“Chờ một chút.” Dạ Bác Vũ nhướng mày, xoay người bước vào phòng trong.“Anh quên mang cái gì sao?” Hạ Đậu Khấu Bác Vũ không nói chuyện, nhanh như gió đi vào phòng quay trở lại cửa, trên tay anh đã cầm khăn quàng cổ của cô, choàng lên vai cô, không để cô lộ ra chút da thịt.“Ở đây đã ba năm, còn không biết nên mặc nhiều một tí sao?” Anh trách cô một tiếng.“Đã sang tháng sáu rồi, tôi không thích ăn mặc giống con gấu lớn như thế này, cảm giác rất kỳ quái.” Hạ Đậu Khấu thấp giọng nói, hai gò má vì khăn quàng cổ che khuất, đã phiếm hồng cả lên.“Dù đã sang tháng sáu nhưng tay em vẫn lạnh như băng, đây mới là điều quan trọng!” Dạ Bác Vũ cầm tay cô, mày nhíu lại, tức giận hỏi “Dì có gửi thuốc bổ gì đến không, rốt cuộc em có uống không hả?”“Thuốc Đông y rất khó nuốt.” Cô nhỏ giọng nói, từ trong tay anh cảm thấy lo lắng.“Khó cũng phải uống.” Anh càng nắm chặt bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo của cô, đi nhanh về phía trước.“Anh không cần uống, đương nhiên nói đắng cũng muốn uống.”“Đắng cái gì, cùng lắm thì anh uống với em!” Dạ Bác Vũ bật thốt lên nói, thấy cô trừng lớn mắt, vẻ mặt không thể tin được, anh trở mặt bày ra tư thái cao ngạo. “Anh chỉ muốn biết đến tột cùng thì em có phải là lấy cớ hay không. Còn có, em phải tra trước xem thử đàn ông có thể uống loại thuốc bổ đó hay không?”“Được.” Hạ Đậu Khấu cười rất vui vẻ, bất tri bất giác tung ma chưởng lên người Bác Vũ ngay tức khắc chú ý hành động này của cô, ngực bỗng nhiên cứng lại, không ngờ cô chỉ cười như vậy đã làm tâm anh hoảng loạn, lung tung xoa xoa tóc của cô, nói “Ngoan.”Nói cô ngoan sao! Thật đúng là coi cô như con nít. Hạ Đậu Khấu nhịn không được cười trộm, trong lòng lại ấm áp dễ chịu, bước chân cũng nhẹ nhàng tốt với cô như vậy, lúc trước đồng ý sang Anh với anh quả nhiên là quyết định đúng!Cô thật hy vọng tất cả mọi chuyện sẽ không thay đổi, thật hy vọng một tháng sau trở lại Đài Loan, bọn họ vẫn có thể tiếp tục duy trì quan hệ sau khi ba ba rời khỏi, ở trong lòng cô, Dạ Bác Vũ không khác nào người thân trong nhà. Một tháng sau –Hạ Đậu Khấu ôm hai đầu gối, ngồi tại phòng khách cô đã sống ba năm ở Nước Anh, bóng dáng nhỏ bé như bị hành lý chất đầy đồ đạc trước mặt che phủ.“Ngày mai sẽ rời Anh , thời gian thật sự trôi qua rất nhanh.” Cô nói xong liền le lưỡi, nhịn không được chế nhạo chính mình.“Tôi nói nhảm rồi.”“Em nói không sai, ba năm nay cứ tựa như ba ngày.” Anh tựa bên cửa sổ, cầm trong tay một ly cà phê nóng, từ trên cao nhìn khi trở về, hai người sẽ không sống cùng nhau nữa..“Buổi tối anh nên uống ít cà phê, nó không tốt cho giấc ngủ đâu.” Cô nhẹ giọng Bác Vũ nghe lời đem ly thủy tinh đặt trên bệ cửa ra anh không phải nhất định uống vào buổi tối, chính là trong thâm tâm muốn cô dặn dò anh như vậy, vì thế nhịn không được mới pha vài ly, uống vài ngụm.“Sau khi trở về có tính toán gì không?” Dạ Bác Vũ không chút để ý nói, nhưng trong mắt đã có tính đó, sau khi nghe lời đề nghị của anh, cô chọn học ngành quản lí khách sạn . Tài nấu ăn đương nhiên không thể thiếu, khả năng học thức về nhân sự quản lý lại càng phải được nâng cao. Cá nhân anh là người từng trải, “người nào đó” về sau trừ bỏ các khách sạn khác, hẳn là cũng có năng lực đảm nhiệm chức thư ký hoặc trợ lý riêng của anh.“Tôi có quen một đàn anh đang làm phó quản lí ở một khách sạn, nói muốn đề cử tôi đi phỏng vấn, anh ấy cảm thấy tôi có thể đảm nhiệm quản gia tư nhân.” Hạ Đậu Khấu chống cằm ở trên đầu gối, nhẹ giọng nói.“Là Jeff sao?” giọng anh khàn khàn nói.“Làm sao anh biết?”“Anh ta ba ngày này đều đến quấy rầy em, tôi không biết mới lạ.” Dạ Bác Vũ nhếch môi, tức giận nói.“Anh ấy rất nhiệt tình.”“Tôi cũng quen với chủ tịch của một vài khách sạn, cũng đã nói muốn giới thiệu công việc cho em, sao em lại không nói tôi nhiệt tâm nhỉ?” vẻ mặt Dạ Bác Vũ bất bình đi đến trước mặt cô, xếp bằng ngồi nhìn lông mày anh dựng thẳng đứng, bộ dạng khiếm nhã, cô không sợ nhưng cũng không vui, chỉ nhẹ giọng nói “Đó không giống nhau.”“Làm sao không giống?” Có anh ở bên, còn cần người khác xử lý chuyện này sao?“Tôi chỉ muốn nhận một chức vụ bình thường, nếu chủ tịch một công ty tự mình hạ lệnh bổ nhiệm chức vụ, như vậy về sau tôi làm việc không bị người khác để mắt mới là lạ.”“Năng lực làm việc của em tốt, để ý ánh mắt của người khác làm gì?” Anh ngạo nghễ nói.“Anh lúc nào cũng đứng đầu đã thành thói quen, không ai dám giở trò trước mặt anh.” Hạ Đậu Khấu liếc anh một cái, cười khẽ lắc đầu. “Bạn học khi còn cùng lớp đều tránh không được sẽ đàm luận về thân gia bối cảnh, trừ việc dị kị, thế nào cũng sẽ nói chua chát vài câu, huống chi là cạnh tranh kịch liệt về chức vụ.”Dạ Bác Vũ nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn thanh nhã của cô, nghĩ đến ý nghĩa khác trong lời nói của cô— cho dù lúc trước cô làm việc ở quán rượu, tất nhiên hiểu lễ nghĩa phép tắc không nhiều thì ít, nhưng sao cô có nhiều kinh nghiệm cuộc sống như vậy? Trừ khi là –“Ở trường có người bắt nạt em?” Dạ Bác Vũ đột nhiên nghiêng người về phía trước, cầm bàn tay lạnh như băng của lắc đầu.“Ai bắt nạt em!” ánh mắt Dạ Bác Vũ lạnh lùng, giữ chặt khuôn mặt cô, muốn cô nhìn thẳng vào anh.“Không có người bắt nạt tôi.” Cô mặt không đổi sắc nói.“Nói dối! em cho tôi mới quen em hai ngày sao? Em không nói, tôi liền bắt cóc Dương Tĩnh Du.” Dạ Bác Vũ làm bộ lấy di động như muốn cho người bắt cóc bạn thân Dương Tĩnh Du của cô ở Đài Loan.“Gần phải đi rồi, không nên gây sóng gió.” Hạ Đậu Khấu dật điện thoại của anh, cất vào trong túi của mình.“Vậy em ăn ngay nói thật, ai bắt nạt em?” thần sắc anh bình tĩnh, đôi mắt giống như có lửa đang bùng cháy.“Không có ai bắt nạt tôi, nhiều nhất cũng chỉ là vài lời nói ganh ghét thôi.”“Bọn họ ghen tị em cái gì?” Anh trừng mắt, bộ dạng như muốn ăn tươi nuốt sống người kia.“Nói số tôi tốt, được xe đưa đón tận nơi, áo cơm vô lo, nói anh là…… Bạn trai đối đãi vô cùng tốt, ngay cả ông trời cũng phải ghen tị cô bé lọ lem như tôi.” Cô dùng hết khả năng nhẹ nhàng bâng quơ nói, cố gắng không lộ ra cảm xúc trên mặt.“Những lời này sao lại có vấn đề?” Dạ Bác Vũ cảm thấy người nói những lời này hoàn toàn hiểu được dụng tâm lương khổ của anh, ít nhất so với Hạ Đậu Khấu nha đầu ngốc này rõ ràng hơn Đậu Khấu không muốn nhắc tới những lời nói cô không có tư cách nhận này, cả người cứng nhắc, trong lòng nặng nề phản đối, cho nên chỉ đáp lại anh một câu –“Anh biết rõ đó không phải sự thật.”“Sao không phải sự thật?” khuôn mặt đoan chính của anh tới gần cô, như là khởi binh vấn tội.“Anh là Dạ Bác Vũ, anh không phải bạn trai tôi.” Cô trợn to mắt, thân mình lui lại một chút.“Pháp luật có quy định họ Dạ không thể làm bạn trai em sao?” Dạ Bác Vũ cầm bả vai cô, không cho cô lui về phía anh anh…… đây xem như thổ lộ sao?Hạ Đậu Khấu nín thở, nhìn thần thái anh nghiêm túc, tâm như treo giữa không trung, không biết bây giờ mình nên phản ứng như thế Bác Vũ không hay nói đùa, anh luôn thành thật biểu hiện cảm xúc của mình với người khác, tựa như những năm gần đây anh luôn cẩn thận chăm sóc chỉ thật sự không ngờ anh thật sự thích cô, mà không phải loại tình cảm đối với người một Đậu Khấu đối diện với gương mặt chăm chú nhìn cô của anh, cô không còn cách nào khác, thẹn thùng nhìn vào mắt anh. Khi ánh mắt rơi xuống cánh tay gầy gò nhưng hữu lực của anh, gương mặt của cô lại càng đỏ!Bởi vì trong đầu cô đột nhiên hiện lên hình ảnh anh ôm cô trong ngực mỗi ngày mà, trước khi cô xuất ngoại đã đứng trước mặt mẹ cam đoan, cô tuyệt đối sẽ không nảy sinh tình cảm với Dạ Bác Vũ. Chẳng lẽ một khắc trước khi về nước mọi thứ liền thất bại trong gang tấc sao? “Vì cái gì không nói lời nào?” Gương mặt phiếm hồng của cô làm cho anh cảm thấy một tia hy vọng, nhưng khi thấy cô trầm mặt lại làm cho da đầu anh dấy lên lo sợ.“Anh…… tôi chưa từng nghĩ tới…… nếu biết anh có ý với tôi…… tôi tôi tôi……” Cô cắn môi, không biết nên nói như thế nào, bởi vì của đầu óc cô đang rất hoảng loạn.“Em như thế nào!” Anh mất đi kiên nhẫn gầm nhẹ một tiếng.“Tôi sẽ không sang Anh với anh.” Thiếu nợ anh một ít, cô mới có thể lấy lý do hợp tình hớp lí đứng bên cạnh Bác Vũ trừng mắt nhìn cô, khuôn mặt lạnh lùng đột nhiên vặn bỗng lui về phía sau, như là bị cô hung hăng quăng một cái Đậu Khấu nhìn anh bi thương, vội vã tiến lên nắm lấy cánh tay của anh.“Ý của tôi là…… ý của tôi là……” cô phun ra nuốt vào nửa ngày sau lại gián đoạn, bởi vì cô không thể nói rằng đây là ý của Bác Vũ hồi phục lại tinh thần, trong nháy mắt thu hết biểu cảm, lại khôi phục bộ dạng quý công tử hờ hững trước giờ.“Vừa rồi tôi cũng chỉ thuận miệng nói thôi, chỉ là không ngờ em như vậy chán ghét tôi!” Dạ Bác Vũ lạnh lùng nói.“Người yêu – loại chuyện này có thể thuận miệng nói sao?” Cô bị anh dọa cho hoang mang lo sợ .“Bằng không, em tưởng tôi thế nào, chính thức mở miệng yêu cầu kết giao với em sao?” Dạ Bác Vũ hung ác nói, nhưng trong lòng lại dấy lên một tia hy vọng.“Ý tôi không phải thế…… tôi chỉ không ngờ chúng ta sẽ trở thành người yêu, tôi biết tôi nợ anh rất nhiều, chờ sau khi tôi kiếm được tiền, sẽ trả học phí……” Cô vội vàng chuyển đề tài.“Đủ.” Dạ Bác Vũ đánh gãy lời của cô, cảm giác mỗi câu cô nói đều như dẫm dẫm nát tâm anh.“Em dám trả tiền lại cho tôi thử xem! tôi nói rồi, đây là tôi hoàn thành tâm nguyện của cha em, tôi cam tâm tình nguyện.”“Tôi nợ anh nhiều lắm, không muốn để người khác nói anh quan tâm một con se sẻ như tôi.”“Nếu se sẻ biến thành phượng hoàng thì cũng đâu có gì lạ?”Hạ Đậu Khấu sửng sốt, cô không dám có ý nghĩ không an phận với anh. Trời biết, cô đối với anh thậm chí không dám nghĩ nhiều a!Cô không mở mắt, bối rối nói“Anh có biết tôi vẫn cho rằng anh sẽ trở thành người nhà……”“Đủ, em chỉ cần trực tiếp nói cho tôi biết, em chưa từng xem tôi như một người đàn ông là được.” Anh tức giận trừng mắt liếc cô một Đậu Khấu há mồm muốn nói, lại không biết chính mình còn có thể nói cái gì Bác Vũ nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn thất kinh của cô, ngay cả đôi môi đều mất đi sắc máu, trong lòng có bao nhiêu rõ ràng — vô luận cô đối anh như thế nào, cô vẫn luyến tiếc không muốn thay đổi, đó là sự thật. Dạ Bác Vũ nhếch môi cười khổ, xưa nay anh luôn không hiểu người khác, lúc này lại hiểu được lòng của cô. Mà cô đối với người khác nhìn qua một lần có thể biết rõ tính tình họ, nhiều năm qua nhưng lại không hiểu một phần nhiệt huyết của thật không biết vì sao lại xảy ra vấn đề này!“Yên tâm đi, tôi không có hứng thú với con nhóc như em, có lẽ hai năm sau, vận hoa đào của em sẽ đến không chừng.” Dạ Bác Vũ ép mình không đổi sắc mặt, Đậu Khấu cảm thấy thất vọng, nhưng lúc sau vẫn nhẹ nhàng thở ra, cảm giác tất cả lại khôi phục nguyên trạng.“Anh hứng thú với cô gái như thế nào? Tuy anh rất được hoan nghênh, dù ở Đài Loan hay ở đây, nhưng hình như anh vẫn không chính thức kết giao bạn gái.” Cô giả bộ vô sự hỏi.“Ba ngàn con sông, tôi chỉ cần một gáo nước, bây giờ tôi còn chưa tìm được gáo nước kia.” Anh trừng mắt cô nói.“Cô gái kia sẽ là người hạnh phúc nhất thiên hạ.” Cô gật đầu, trong lòng lại rầu rĩ .Anh lại trừng mắt liếc cô một cái, yết hầu khó chịu muốn rít gào, muốn cắn người! “Đêm đã khuya, sáng mai lên máy bay, không thể thức khuya được, nhanh đi ngủ.” Anh mở miệng đuổi người, miễn cho anh không khống chế Đậu Khấu gật đầu, động tác chậm chạp đứng dậy, chậm rãi cằm cốc thủy tinh trên bệ cửa, không biết sao, bước chân cực kì chậm chạp, không muốn rời đi nhanh như thế.“Nhanh đi ngủ!” Dạ Bác Vũ thô quát một tiếng, quay đầu đi đến cửa sổ, đẩy cửa sổ cơn gió đêm thổi vào phòng, Hạ Đậu Khấu cảm thấy lạnh run người, khi đi ra phòng khách, lại nhịn không được quay đầu liếc mắt nhìn một cái –Không biết anh nghĩ cái gì mà lấy ra một gói thuốc lá, đứng đó vừa hút vừa phả khói vào cửa nhìn sườn mặt anh, cảm thấy anh nhìn có vẻ thật tịch mịch, nhịn không được tiến lên từng bước.“Nhìn cái gì vậy, còn không mau đi ngủ!” từ ô kính trên cửa sổ anh nhìn thấy cô còn đứng trước phòng, rống với cô một giống như con mèo nhỏ không tiếng động trốn vai Dạ Bác Vũ như suy sụp xuống, khói thuốc một màu bạc, miệng không khỏi thở thành như vậy, cũng đủ uất tức muốn anh buông tay, nói dễ hơn làm. Nhìn một người lâu như vậy, trong đầu đã sớm khắc sâu hình bóng của cùng nhau sống hai cùng hai năm đã qua, nếu cô vẫn không hiểu được tình cảm của anh, thì anh sẽ — anh sẽ –Anh sẽ lớn tiếng thổ lộ !Anh thừa nhận chính mình không phải người đàn ông dịu dàng, nhưng vẫn có thể đối xử với cô thật tốt, anh đều làm toàn bộ!Dù sao anh cũng là người đàn ông trưởng thành có tự tôn, huống hồ anh đối tốt với cô rõ ràng như vậy, chẳng lẽ còn muốn anh nói toạc ra sao?Dạ Bác Vũ ngẩng đầu đụng phải vách tường, đau đến nhe răng trợn mắt kêu rên một quỷ , yêu thật đúng là làm cho người ta đau đến chết mất!
Truyện Kế Hoạch Theo Đuổi Vợ Của Dạ Tiên Sinh xoay quanh nhân vật Dạ Bác Vũ, anh có một đặc điểm khác thường nhẹ với những người con trai khác là anh vô cảm với các cô có một người làm anh có cảm xúc chính là cô em gái đó, con của bà mẹ kế nên hai người cũng chẳng có huyết thông gì với nhau chung một nhà bao năm qua nhưng cô chỉ gọi anh là "Dạ tiên sinh". Sự việc ngày càng phức tạp khi có sự xuất hiện của một anh chàng hàng xóm muốn cưa cẩm người em này của anh!!
Chương nghênh đã đến.”Cửa quán rượu vang lên tiếng chuông cửa, Hạ Đậu Khấu mang theo ý cười đi ra cửa vào là một người đàn ông mặc áo Polo màu đen, tóc ngắn được cắt gọn gàng, khuông mặt vô cùng trẻ trung.“Đây là lần thứ ba anh ta đến quán rượu này ha!” Hạ Đậu Khấu nghĩ trong lòng.“Một người sao? Mời đi bên này.” Hạ Đậu Khấu đàn ông trẻ tuổi nhìn cô từ phía sau, theo hướng dẫn của cô ngồi vào một chiếc bàn vuông dành cho hai Đậu Khấu đưa thực đơn, giúp anh pha một bình trà, sau đó đặt khay đựng đồ ăn sáng lên bàn.“Thực đơn sáng hôm nay của quán là món sứa, thêm một ít dấm chua ướp, mùi vị rất ngon. Nếu muốn ăn thêm, tôi sẽ giúp anh mang lên một đĩa nữa.” Hạ Đậu Khấu cười nói, khuôn mặt tuyết trắng như ẩn như đàn ông gật gật đầu, liền lật thực đơn xem một đó, chuông cửa quán lại vang lên lần nữa.“Anh cứ từ từ xem, tôi sẽ quay lại ngay lập tức để giúp anh gọi món.” Hạ Đậu Khấu xoay người nghênh đoán một đoàn khách khác. Giọng nói dịu dàng vang lên “Đinh Bá Bá, chào bác. Ba thêm một sao? Mọi người ngồi ở nơi không có máy lạnh nhé?”Dạ Bạc Vũ ngẩng đầu nhìn Hạ Đậu Khấu thành thạo mang bình trà và thực đơn cho khách ăn này nằm trong một con hẻm gần khu chung cư, nếu không phải khách quen sẽ không biết đến quán. Mà khách lần đầu đến đây, cũng rất dễ bị khuôn mặt lạnh lùng đuổi người xa cách ngàn dặm của chủ quán dọa sợ. May mắn, quán ăn này có Hạ Đậu Khấu, cô làm cho mọi thứ trở nên ấm áp. Anh phát hiện chỉ cần có khách vào cửa, cô có thể lập tức giúp khách lựa chọn những thứ tốt nhớ rõ mẹ kế của anh, là dì Chương, đã từng nói cho anh biết, Hạ Đậu Khấu mới mười tám tuổi! Một cô gái mười tám tuổi đã có thể dùng nụ cười sáng ngời của mình làm thay đổi không khí của một quán ăn, thật không đơn Đậu Khấu bưng khay thức ăn rời đi, Dạ Bác Vũ nhìn theo bóng dáng của cô, trong đầu lại tinh tường hiện lên diện mạo có một khuôn mặt trái xoan trong sáng, đôi mắt hạnh đen trắng rõ ràng, mái tóc dài hơi nâu luôn được buộc thành đuôi ngựa gọn gàng phía sau gáy. Cô có đủ điều kiện của một cô gái thanh tú, là một cô gái trẻ tuổi vừa có tư sắc vừa có năng Đậu Khấu cảm thấy có người nhìn trộm, liền quay đầu đón lấy tầm mắt của người đàn ông.“Đinh Bá Bá, các bác cứ từ từ xem thực đơn, cháu giúp khách gọi món trước nha.” Hạ Đậu Khấu nói với mấy ông bác xong, đi tới trước mặt người đàn ông trẻ thực đơn trong tay anh đã sớm bị đóng lại, cô theo trực giác hỏi “Anh có cần giới thiệu không?” Thấy anh gật đầu, cô nở một nụ cười tươi rồi mới tiếp tục nói “Cá thu hôm nay rất tươi, tôi khuyên anh nên gọi một phần Sushi. Cá giò cũng rất ngon, hơi có mùi than nướng nhưng vị rất tốt.”“Cô cho mỗi món một phần đi.” Dạ Bác Vũ nói.“Anh có muốn lấy thêm một phần khoai tây không?.” Cô nhớ rõ hai lần trước anh đến đều gọi món này.“Một phần khoai tây độn thịt”Hai người nói đồng thời.“Những món này rất có hương vị của Nhật Bản, tôi cũng rất thích!” Hạ Đậu Khấu nở nụ cười rồi ghi lại tên các món ăn lên giấy . “Tôi sẽ gọi thêm một phần rau tía tô giúp anh được không? Ăn chút rau xanh sẽ rất tốt cho thân thể.”“Được.” Dạ Bác Vũ gật đầu.“Cần thêm rượu không?”“Giống như lần trước đi.” Anh nhìn ánh mắt của cô, muốn thử xem cô có thật sự nhớ hết sở thích của khách không.“Ôn nguyệt quế* sao?” Cô không đổi sắc tiếp tục khiêu chiến.“Đúng.” Anh khen ngợi khẽ nhướng môi.“Xin anh chờ một chút.”Hạ Đậu Khấu đem thực đơn đến quầy cho ba ba, xoay người cất bình rượu vào hầm rượu, lại chạy tới bàn Đinh Bá Bá gọi vài phút, ánh mắt của cô lại nhịn không được nhìn về phía người đàn ông trẻ tuổi nam trong quán phần lớn là người đã ngoài bốn mươi tuổi, mặc dù đều là ông chủ có tiền, nhưng người đàn ông tuổi trẻ này lại phát ra quí khí cùng khí chất hờ hững, rất khác với người cảm thấy anh không giống người khác, nhất là khí thế người lãnh đạo toát ra từ người anh, vì loại khí chất này rất ít khi xuất hiện từ những gương mặt trẻ tuổi như vậy. Vì thế, cũng hết sức hấp dẫn sự chú ý của người mà, đối với người đàn ông trẻ tuổi không bao giờ liếc mắt nhìn người khác, tuần này đã đến đây ba lần, luôn tự cố tự ăn dương dương tự đắc, không hề để ý chuyện gì, làm cho cô cảm thấy rất bội phục.“Mang đồ ăn lên!” Hạ Hùng ở phía sau quầy khẽ quát một tiếng.“Dạ!” Hạ Đậu Khấu lập tức hồi phục tinh thần, trở về quầy bưng thức cửa buôn bán, loại người nào mà cô chưa thấy qua, vì sao cô lại để ý đến anh như vậy nhỉ? Không có ai quy định người đàn ông trẻ tuổi không được đến quán ăn ra thì quán rượu của bọn họ ở trong ngõ hẹp, không phải cũng có rất nhiều ông chủ lớn đi trên đường, đã ba mươi tuổi mà vẫn mặc quần đùi đó sao?“Cá của anh đây, mời anh dùng.” Hạ Đậu Khấu đặt thức ăn lên bàn của người đàn ông trẻ tuổi. Cười thật tươi với anh, sau đó lại bắt đầu tiếp đón khách mới.“Hoan nghênh đã đến. A…bên ngoài trời mưa sao? Mời ngài ngồi xuống trước đã, tôi đi lấy khăn sạch cho ngài lau khô tóc.”Dạ Bác Vũ nhìn Hạ Đậu Khấu, ngực bất giác cứng cứ tự nhiên quan tâm khách hàng như vậy, xem tất cả đều là người nhà của quá trình trưởng thành của anh, vì mẹ mất sớm, cho nên mỗi lần anh được người nhà hỏi han ân cần lại cảm thấy xa sao, ba anh nửa năm trước cưới mẹ kế là dì Chương, cũng là một người có năng lực làm việc xuất sắc, nhưng anh cũng sẽ không vì tình thân mà quan tâm nhiều đến Hạ Công phu anh vừa tới quán rượu này một lần, liền nhịn không được tới lần Bác Vũ nhìn Hạ Đậu Khấu đưa rượu tới cho anh, rượu vẫn chưa uống mà đã cảm thấy mặt đỏ tai nóng lên cúi đầu gắp một miếng cá cho vào miệng rồi lại ngẩng đầu, lúc này đã hồi phục lại tư thái lạnh lùng.“Anh cứ từ từ dùng ạ.” Hạ Đậu Khấu đặt bình rượu xuống bàn, đi được hai bước lại quay đầu hỏi “Ngại quá, cho hỏi tiên sinh họ gì?”“Tôi họ Dạ.”“Hiệp* Ttên sinh, thỉnh chậm dùng. Nếu còn muốn ăn món da sứa, cứ gọi tôi nha.” Hạ Đậu Khấu cười, lại xoay người lần nữa.*Hình như tiếng Trung Dạ và Hiệp phát âm giống nhau nên chị ấy Bác Vũ uống một ly rượu, men rượu cay cay làm tim anh bỗng đập nhanh mạo cô thanh tú, không phải tuyệt đại mỹ nhân nhưng đáy mắt lại dịu dàng, thần thái ấm áp thuộc về gia đình, hợp với khẩu vị của đã từng quen vài người bạn gái, cũng có nhiều cô gái thích anh, nhưng anh chưa từng có loại cảm giác Đậu Khấu biết nhân sinh bất thường, nhưng cô giống mọi người, không nghĩ rằng việc “bất thường” này sẽ xảy ra trên người vậy, khi việc “Bất thường” đột nhiên xuất hiện, cô á khẩu không nói nên lời, một chút phản ứng cũng không sớm mười ngày trước, lúc ba ba chuẩn bị rời nhà thì bị một tên say rượu lái xe tông phải, cứ như vậy ra Đậu Khấu không biết phải làm sao để vượt qua mười ngày xóm, bạn bè cùng khách quen đều đến thăm viếng, hảo tâm giúp cô xử lý hậu có, mẹ ruột cô đang sống ở bên Mỹ cũng vội vàng trở về giúp cô chi trả phí mai táng. Ngày đám tang, mẹ cùng cô ngồi trước bàn đó—Nghi lễ Đám tang đã xử lý xong, tro cốt của ba ba được đưa vào hủ đựng linh cốt, tất cả đều kết Đậu Khấu về nhà, một mình ngồi trong phòng khách, nhìn này căn phòng trọ đã ở mười năm qua, khuôn mặt nhỏ tái nhợt giống búp bê gỗ dường như không có cảm ba mất, quán ăn cũng đóng tháng kiếm được đều nhờ vào quán ăn của ba ba, cho nên cô mới chọn thi và trường đại học ở gần nhà. Ai ngờ… ai ngờ lại…Hạ Đậu Khấu liên tiếp run run, cô dùng sức nắm chặt hai tay, toàn thân vẫn không ngừng run còn một mình mẹ mười hai năm trước đã ly hôn, cô và ba ba sống nương tựa lẫn nhau. Ba ba và mẹ là cô nhi, bọn họ vốn không có bà con thân thích, chỉ có một đứa con gái là giờ, ba ba đi rồi. Mẹ cũng đã tái hôn, đối phương là ông chủ của một xí nghiệp nổi tiếng, mặc dù cô chưa gặp mặt đối phương, nhưng cô vẫn cảm thấy đối phương sẽ không chấp nhận con gái riêng của vợ vào ở trong lễ kết thúc, hình như mẹ có nói gì đó. Hạ Đậu Khấu cột tóc, cố gắng suy nghĩ nửa ngày, chỉ nhớ được mẹ nói buổi chiều có hợp đồng gì đó rất lớn…Cho nên, bây giờ cô chỉ có thể ngồi một mình ở nơi này.“Mười tám tuổi là đã trưởng thành. Phải dũng cảm kiên cường lên!” Hạ Đậu Khấu thì thào nói, nước mắt lại chảy ra khỏi khóe nhật năm nay của cô, ba ba đã nói với cô câu Đậu Khấu cuộn tròn người lại, ôm lấy hai đầu gối, đột nhiên òa khóc rống lên.“Ba ba…”Đây là lần đầu tiên cô khóc thành ngày, cô nhìn có vẻ rất trấn định, giống như cô đã chân chính trưởng thành, có thể lo liệu tất cả. Thật ra, cô chỉ ngụy trang bản thân mình trong suốt tang lễ, còn không dám nghĩ rằng ba ba đã sự thật ra tới nổi nước mắt không thể chảy nữa, Hạ Đậu Khấu ngơ ngác ngồi tại chỗ, sau đó đột nhiên đứng bật dậy, kéo thân mình suy yếu xiêu vẹo đi tới phòng bếp, từ kệ bếp tìm ra cái cốc màu hồng, dùng sức ôm vào trong cốc này là quà sinh nhật mười tám tuổi ba ba tặng cho không biết tại sao ba ba lại nổi hứng tặng cho cô cái cốc này, nhưng đây là món quà duy nhất ba ba tặng mắt cô lại nóng lên, nhịn không được khóe mắt lại bắt đầu ướt đong, đinh đong—Tiếng chuông cửa vang lên, Hạ Đậu Khấu buông cái cốc, đứng phắt dậy, bay nhanh về phía cửa. Giây phút cầm lấy nắm cửa, cô mới đột nhiên nhớ tới—Ba ba sẽ không về nhà ba bây giờ đã trở thành tro đong, đinh đong—Hạ Đậu Khấu suy kiệt sức lực, mở cửa–Dạ Bác Vũ nhìn cô khóc đến sưng đỏ hai mắt, trên mặt cũng toàn là nước mắt, tâm anh nhất thời cũng đau lấy khăn tay đưa cho Đậu Khấu nhận lấy khăn tay, khi nhìn lên lại bắt gặp khách quen đã tới quán năm lần – Hiệp tiên sinh, đầu óc nhất thời cứng lại, không nói nên sáng hôm tang lễ, Hiệp tiên sinh cũng có đến, nhiều khách quen trong quán cũng có mặt đưa ba ba đến cuối con bây giờ anh tới đây làm cái gì?Dạ Bát Vũ nhìn cô hồn phách thất lạc, trong lòng nghĩ ngợi, giọng khàn khàn nói “Mẹ em muốn tôi đến xem em, bà gọi di động cho em vài lần mà không thấy em bắt máy.”“Di động?” Hạ Đậu Khấu nhíu mày, căn bản không biết di động ở chỗ nào.“Có khi nào ở trong túi không?” Dạ Bác Vũ chỉ chỉ cái ba lô trên ghế sô pha, vẫn cau mày, cảm thấy bộ dạng cô thế này căn bản không thích hợp sống một mình.“À.” Cô đờ đẫn trở về Bác Vũ cũng đi vào theo cô, lấy khẩu khí như ra lệnh nói “Em sống một mình, nên cẩn một thận chút!”“Đúng vậy, bây giờ là sống một mình…” Cô thì thào tự nói, nước mắt lại trào ra khóe mắt, liền lấy khăn tay che dấu lau nước muốn để người khác thấy mình rơi nước mắt, cô trở về sô pha, quả nhiên tìm được di động trong ba đã gọi ít nhất năm cuộc. Mẹ có nhắn lại cho cô, bà nói đã gọi con riêng là Dạ Bác Vũ tới đón riêng? Đúng vậy! Bà có nói, đối tượng kết hôn có một đứa con đã, Hiệp tiên sinh làm sao lại quen mẹ cô? Trừ khi…“Anh là Dạ Bác Vũ?” Hạ Đậu Khấu không thể tin quay đầu.“Ừ.” Dạ Bác Vũ đến bên người cô, rất muốn vỗ bả vai cô, lại nghĩ mình không có tư cách này.“Tôi nghĩ anh họ Hiệp, Hiệp trong bộ phim “Hiệp Hỏi *” ấy.” Hạ Đậu Khấu thì thào tự nói, thật không ngờ mình với anh lại có quan hệ thông gia, thật là kỳ lạ. * thông gia“Dì muốn tôi mang em về nhà.” Dạ Bác Vũ Nhà của cô ngay tại đây Đậu Khấu mờ mịt nhìn anh, một hồi lâu mới nhớ tới mình nên trả lời.“Phiền anh nói cho mẹ tôi biết. Tôi sống một mình ở nhà không có vấn đề gì.” Cô nói.“Với tinh thần của em bây giờ, tôi cho rằng đêm nay em không nên ở nhà một mình đâu.” Anh cằn nhằn, nghiêm túc Đậu Khấu nhìn thái độ kiên quyết của anh, trong lòng có một số việc muốn hỏi anh, cũng hiểu mình nên tranh tranh luận với anh một chút, nhưng đầu cô giờ đang hỗn độn, chỉ có thể kinh ngạc nhìn Dạ Bác giống như một ngọn núi đứng ở nơi này, biểu cảm trầm ổn như thế, giống như chuyện gì cũng có thể quyết định thay cô, giống như ba cô…“Tôi… tôi đi lấy quần áo.” Hạ Đậu Khấu che dấu nước mắt đang tràn mi, bỗng dưng quay đầu đi về phòng thời rời đi cũng tốt, cô cứ ở trong căn phòng này sẽ lại nhịn không được nhớ về người đã Bác Vũ nhìn bóng dáng của cô biến mất, anh xoay người đánh giá căn phòng mười lăm mười sáu mét vuông này —Mấy tờ báo cùng một cốc thủy tinh được đặt trên bàn trà, một cái áo khoác của đàn ông nằm trên lưng ghế bàn cơm có một hộp bánh, một bịch hạt dưa được cột bằng dây chun, bên cạnh là dụng cụ pha trà trà... Cảnh tượng bình thường như vậy làm cho người ta sinh ra ảo giác, dường như căn nhà này rất bình thường, giống như những căn nhà Bác Vũ nhớ tới đôi mắt vô thần của Hạ Đậu Khấu trong tang lễ hôm nay, anh hít sâu một hơi, biết mình đã để ý cô quá anh lại nhịn không quán ăn nhìn cô lâu như vậy, biết cô và ba cô rất yêu thương nhau. Nhìn cô đau khổ, anh như bị lột đi một lớp da mắn sau này bọn họ sẽ sống cùng nhau, anh có thể thuận lý thành chương quan tâm, chăm sóc Bác Vũ nhìn cô sắp xếp hành lý mà mặt trắng bệch, trong đôi mắt vẻ cương nghị toát ra tia yêu thương mà ngay cả chính anh cũng không phát nhanh gọn, Hạ Đậu Khấu đem theo một cái túi nhỏ, đi đến bên cạnh anh.“Tôi đã chuẩn bị xong.” Cô nhận lấy hành lý của cô, con ngươi đen nhìn gương mặt tiều tụy của cô. “Có gì cần mang theo nữa không?”“Chỉ có cái này.” Hạ Đậu Khấu cầm lấy cái cốc trên bàn, ôm chặt vào trong ngực, giọng run run nói. “Chúng tôi có thể đi rồi.”Dạ Bác Vũ gật đầu, mở cửa cho cô, cũng thay cô khóa cửa, dìu cô ngồi vào ghế phụ bên cạnh ghế lái xe, mang cô tiến vào cuộc sống của anh.**********Đối với Hạ Đậu Khấu mà nói, nhà mới lớn đến nổi không còn gì để nói, khắp nơi tỏa ra hương vị sạch sẽ sang đi trên nền đá cẩm thạch trơn bóng, sợ hãi mình sẽ té nhào, đi trên mặt đất cũng phải hết sức cẩn nhà không có một ai, bình thường trong nhà phải có hơi người, nhưng nơi này lại không có. Hạ Đậu Khấu ôm cánh tay, bất giác cắn môi Bác Vũ cúi đầu nhìn người đứng bên cạnh lo lắng như muốn ngã quỵ, thương tiếc dâng lên trong lòng.“Trước đây tôi thường thừa dịp mọi người không có ở nhà, mang tất dài trượt lên sàn nhà tưởng tượng mình là vận động viên đang tham gia trận đấu trượt băng.” Dạ Bác Vũ nhìn sàn nhà, bỗng nhiên lên Đậu Khấu ngẩng đầu nhìn anh, hoàn toàn không tưởng tượng nổi người trước mắt tuy đã hơn hai mươi tuổi, còn có loại khí chất lão luyện này cũng trải qua một thời thơ ấu tinh nghịch.“Anh có bị té không?” Cô thấp giọng hỏi, vẫn không chắc sẽ nhận được hồi âm.“Đâu chỉ có té, còn không cẩn thận làm vỡ bình hoa, phải khâu mười mũi.” Anh giơ cánh tay phải lên, cho cô xem vết sẹo đã nhạt màu.“Vậy sau này anh còn trượt băng sao?” Sau khi anh nói xong, Hạ Đậu Khấu càng khẩn trương muốn biết.“Không, nếu không bây giờ có lẽ tôi đã giật được huy chương vàng Olympic rồi.” Dạ Bác Vũ tự giễu môi Hạ Đậu Khấu khẽ giật, thật không thể tin người nhìn rất nghiêm túc này lại có thể nói đùa, lo lắng trong lòng giảm đi một cô không thể cười thoải mái được, hàn khí trong phòng làm cho cô lạnh run.“Phòng này dùng đá xây lên đá, nên mùa đông hơi lạnh một chút.” Dạ Bác Vũ cởi áo khoác làm bằng lông dê trên người đưa đến tay cô.“Cảm ơn.” Hạ Đậu Khấu phủ thêm áo độ cơ thể Dạ Bác Vũ lưu lại trên áo khoác lông dê dần dần xâm nhập vào da cô, lòng cô trở nên ấm áp, thân mình cũng nóng lên, đầu óc cũng bắt đầu chậm rãi vận Đậu Khấu ngước nhìn gương mặt anh âm trầm, may mắn ngày trước anh là khách quen của quán, nếu không bây giờ cô đứng trong gian phòng xa lạ này, dù thế nào cũng không cảm thấy thoải mái được.“Trước đây anh tới quán ăn cơm, có biết tôi là ai sao?” Cô hỏi.“Biết. Dì Chương có kể chuyện của em và ba em ở quán. Vừa khéo tôi lại đọc được tin về quán ăn của nhà em trên một quyển tạp chí, tôi lại ở gần đấy nên liền tới xem.” Anh tự nhiên nói.“Tôi biết. Đó là tạp chí đăng nửa tháng trước, chúng tôi không thể sống bình thường như trước, cũng vì vậy mà ba ba đóng cửa quán một tuần, bời vì ông không ứng phó được với đám đông khách hàng. Sau đó, còn có một phóng viên muốn phỏng vấn, nhưng đếu bị chúng tôi từ chối.” Hạ Đậu Khấu dần dần nhớ lại, hai mắt trong suốt bỗng phủ một lớp sương mù.“Ba em và món ăn của ông ấy giống nhau, rất cá tính.” “Đúng vậy.” Hạ Đậu Khấu thật sự muốn nói về ba ba, nhưng cô sợ mình lại không khống chế được, cho nên không dám nhiều lời. “Lúc anh tới quán, sao anh không trực tiếp nói cho tôi biết thân phận của mình.”“Tôi thật thích không khí và thức ăn ở quán, nếu tôi nói cho em biết tôi là ai, tôi sẽ không thể thoải mái ngồi được, em cũng sẽ không tiếp đón tôi như những khách khác, phải không?” Dạ Bác Vũ đen nhìn cô, đúng lý hợp tình nói.“Đúng vậy thật, nhưng sau này mới biết thì cảm giác thật không tốt, cứ có cảm giác giống như anh đến giám thị hoặc quan sát kẻ thù ấy.” Cô nhẹ giọng nói.“Tôi thực ích kỉ, không muốn mất đi cơ hội hưởng thụ một bữa ăn ngon như thế. Với tôi mà nói, quán ăn của nhà em rất có không khí gia đình.” Anh nói.“Thì đúng mà, đó là gia đình của ba ba và tôi.” Cô nói, giọng nói không tự chủ được run run.“Em biết nấu ăn sao?” Dạ Bác Vũ sợ cô sẽ khóc thật, như vậy anh sợ mình sẽ sụp đổ mất, hoặc là sẽ nhịn không được mà ôm cô vào lòng, đành phải vội vàng đổi chủ đề.“Bình thường nấu thức ăn không thành vấn đề, nhưng tay nghề không bằng một nửa của ba tôi.”“Có muốn làm công không?” Anh nói ra ý niệm lớn nhất trong cần phải tìm việc gì đó phân tán đi nỗi đau mất cha, mà anh muốn có nhiều thời gian ở cùng cô hơn.“Làm công?” Cô trợn to mắt, như thể lời anh nói là ngôn ngữ ngoài hành tinh.“Tôi không thích thức ăn bên ngoài, nếu yêu cầu đầu bếp làm theo khẩu vị của riêng mình thì có chút quá đáng. Nếu em đồng ý, tôi muốn mời em từ tuần sau phụ trách bữa tối của tôi. Dù sao, sau này em cũng sẽ ở đây.” Dạ Bác Vũ tạm dừng một chút, lại bổ sung một câu. “Đương nhiên, tôi sẽ trả lương cho em.”“Nhưng mà, tôi chỉ ở đây vài ngày mà thôi.” Cô nói.“Dì và ba ba tôi cũng sẽ không đồng ý để em ở ngoài một mình.” Anh lại càng không tán thành, cho nên mới bàn với bọn họ dốc lực trợ Đậu Khấu nhíu mày, có cảm giác không muốn cũng bị ép lên thuyền. Tuy biết mình mới mười tám tuổi, nhưng cô không còn nhỏ, không thể đưa ra ý kiến của chính mình?“Em nghĩ lại xem, ba em sẽ để em ở đó một mình sao?” Dạ Bác Vũ nhìn tia kháng cự trong mắt cô, liền mở miệng thuyết Đậu Khấu nắm chặt tay, nghĩ đến cuộc sống sau này không còn ba ba để nương tựa, chóp mũi lại bắt đầu cay cay. Cô cúi đầu, rất nhanh nói “Nếu tôi ở lại đây, tôi sẽ nấu ăn, anh đưa tôi tiền mua nguyên liệu là được rồi, không cần trả lương cho tôi.”“Trả lương tôi mới ăn cơm.” Anh nhíu mày, nói như đúng rồi.“Anh thật sự thích thức ăn tôi nấu?” Hạ Đậu Khấu cười khẽ ra tiếng, trong đầu cũng bắt đầu tình toán nấu món học cách nấu của ba ba, trước khi ra đi ba ba đã dạy cho cô, là tài sản lớn nhất ông để lại cho cô …“Đừng hoài nghi.” Hạ Bác Vũ nhìn chút ý cười bên môi cô, mặt hiện lên một tia vui mừng.“Đậu Đậu, con tới rồi sao? Mẹ vừa tắm xong, bây giờ mới nghe thấy giọng con.” Chương Thục Tuệ mặc áo ngủ từ lầu hai đi xuống, gọi nhũ danh của cô.“Mẹ!” Hạ Đậu Khấu kinh hoảng kêu một danh của cô là Đậu Đậu sao? Dạ Bác Vũ muốn cười, cảm thấy tên này thật phù hợp với dáng người chưa đến mét 1,60 của cô.“Tôi lên lầu trước, anh người cứ nói chuyện với nhau.” Dạ Bác Vũ không muốn cản trở hai mẹ con cô nói chuyện, gật đầu với dì Chương liền đi lên lầu.“Bác Vũ, cảm ơn con đón Đậu Đậu đến giúp dì.” Chương Thục Tuệ nói.“Không cần khách khí.” Dạ Bác Vũ không quay đầu lại Đậu Khấu nhìn bóng dáng anh, ở trong lòng yên lặng nói lời cảm tạ với nghĩ nếu cô thật sự sống trong nhà này, đây hẳn là một khởi đầu tốt Bác Vũ tuy nhìn lạnh lùng, nhưng lại rất quan tâm cô, giống như —Người một nhà vậy!
kế hoạch theo đuổi vợ của dạ tiên sinh